Suy Niệm Phúc Âm Chúa Nhật II Phục Sinh A
MỞ TOANG CON MẮT ĐỨC TIN (Ga 20:19-31)
=====================================
Ngày 25/10/2015, trong một tour du lịch Âu Châu hai tuần, tôi có cơ hội dừng chân ở thánh địa Fatima, nơi Đức Mẹ đã hiện ra trước đó 98 năm. Điều đầu tiên đập vào mắt tôi là thành phố tuy nhỏ bé, mộc mạc, nhưng ẩn chứa một sức sống thánh thiêng thinh lặng, lan tỏa cả một vùng trời. Bất chợt, tôi thấy một phụ nữ đang địu con trên mình, tay cầm tràng hạt, tay cầm dù, vừa quỳ lê lết trên đường mòn quảng trường, vừa cúi mình khấn nguyện cùng Đức Mẹ. Chị đứng lên đi được vài bước rồi lại quỳ xuống phủ phục hướng về tượng Đức Mẹ. Một du khách hỏi Chị: “Chị đi về đâu vậy?”. Giơ tay chỉ về tượng Đức Mẹ trên cây sồi, chị tỏ ý muốn biểu lộ hành động sám hối, cải thiện đời sống theo mệnh lệnh Mẹ truyền. Con đường mòn dài như thế cả trăm thước, chị không ngại quỳ giữa cơn mưa ướt át, vừa lê lết vừa lần hạt, để “mong được Chúa và Mẹ thứ tha cho quá khứ tội lỗi mình”.
- Hành vi sám hối của Chị vô tình đánh thức lòng tin của 68 du khách VN đồng hành hôm ấy.
Đức Giêsu Kitô, bằng cái chết cứu độ và sự sống lại hiển vinh:
- đã mở toang cho con người khỏi xiềng xích nô lệ ma quỉ, họ được tự do, tái sinh làm con Chúa.
- đã mở toang con mắt đức Tin cho những kẻ thành tâm thiện chí, giúp họ yêu mến Chúa hơn.
A. Chúa Phục Sinh mở toang xiềng xích nô lệ cho muôn dân.
Thuở ban đầu được tạo dựng, nguyên tổ loài người (Adam và Eve) bất tuân lệnh Chúa, làm điều trái ý Ngài. Từ đó, nhân loại phải đau khổ nô lệ cho sự tội, cho Satan là kẻ cầm đầu tội lỗi. May mắn thay, qua cái chết trên thập giá, Đức Kitô Phục Sinh đã đền bù tội lỗi cho con người. Ngài phá tan xiềng xích nô lệ, vốn trói buộc nhân loại lâu nay, giúp họ được ơn nghĩa tử là con Chúa.
- Thiên Chúa đã phá tan xiềng xích của dân Do Thái bị nô lệ bên Ai Cập xưa: giúp họ tự do lên đường rời khỏi Ai Cập trở về Đất Chúa hứa.
- Chúa Giêsu cũng phá tan xiềng xích bệnh tật, vốn trói buộc các bệnh nhân: cùi, què, câm điếc, mù, bại liệt, loạn huyết… đã lâu, nay được chữa lành.
- Chính Con Thiên Chúa đã đến, phá tan bức màn gian dối, giả hình của nhóm Biệt Phái, kinh sư, thông luật… Ngài lên án nặng nề những kẻ làm gương mù, lật tẩy cái giả tạo của họ.
B. Chúa Phục Sinh mở toang con mắt đức Tin cho những tâm hồn thiện chí.
Bằng việc xuất hiện lần II nơi nhà các môn đệ hội họp, Đức Kitô Phục Sinh đã trực tiếp cho Tôma thấy những vết thương nơi tay, chân và cạnh sườn Người: để ông thấy và tin vững vàng hơn.
- Chúa mở toang cho đôi mắt Tôma hết cứng tin, khi xỏ ngón tay ông vào bàn tay Người.
- Chúa mở toang hòn đá lấp ngôi mộ của Lazarô, cho người bạn thân được sống lại từ cõi chết: củng cố niềm tin kiên vững của hai chị em Matta và Maria hằng tín thác nơi Ngài.
- Chúa mở toang con mắt đức tin của Maria đang khóc thảm thiết bên mộ Chúa. Bằng giọng nói quen thuộc, Ngài gọi tên cô cách thân thương, Maria nhận thức “Tôi đã thấy Thầy sống lại rồi”.
C. Biết khép lại quá khứ và mở rộng tâm hồn lạc quan tương lai.
Chúa Phục Sinh đã mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân loại: ơn tái sinh làm con Chúa & con Giáo Hội.
Để đón nhận cái mới, kitô hữu cần: từ bỏ cái cũ (tội lỗi, ích kỷ, gian dối, hoài nghi, vô tâm, ác kiến..) / khép lại quá khứ (không đấm ngực tự ti mặc cảm quá sức, không than van ưu sầu rên rỉ quá đáng, không buồn rầu đay nghiến tùm lum), sống cho hiện tại và đi tới tương lai.
- Phêrô hối hận lỡ chối Thầy, đã quyết tâm sau đó, bày tỏ “con yêu mến Thầy” dứt khoát hơn.
- Tôma tự thú sự cứng lòng chai đá, nên đã tuyên xưng lại lần nữa “Lạy Thiên Chúa của con!”.
- Gioan quên mất lời Thầy tiên báo, nhưng sau khi chứng kiến trực tiếp ngôi mộ trống, ông can đảm nói ra “Tôi đã thấy và tôi đã tin”.
Thực tế: cái ray rứt dễ đưa tội nhân đến thất vọng, đôi lúc còn có thể giết chết người ấy trong tuyệt vọng.
Chỉ có niềm lạc quan tin tưởng mới giúp họ lấy lại nguồn hy vọng, vui sống xây dựng tương lai tốt đẹp.
D. Lời Nguyện kết thúc.
Lạy Chúa! Biết bao lần con quỵ ngã trong sự tội, Chúa vẫn giơ tay nâng đỡ con chỗi dậy và đứng lên.
Xin trợ lực niềm tin mỏng dòn yếu ớt của con, thức tỉnh con biết nhận ra lòng Chúa thương xót,
để con được mạnh mẽ tuyên xưng như thánh Tôma: “Lạy Chúa con! Lạy Thiên Chúa của con!”.
Lm. Đaminh Trần văn Điều, SDD.

