Suy Niệm Phúc Âm Chúa Nhật XXX Thường Niên C
THÁI ĐỘ & TÂM TÌNH CẦU NGUYỆN ( Lc 18:9-14 )
========================================
Trong sách Chứng Từ của ĐHY Phanxicô Xaviê Nguyễn văn Thuận, có thuật lại câu chuyện như sau: “ĐGH Gioan Phaolo II là một người cầu nguyện, cầu nguyện không ngừng và tha thiết. Một ngày Đức Thánh Cha vào Nhà Nguyện cầu nguyện đến bảy lần và nhất là cầu nguyện ban đêm. Vì Đức Thánh Cha là bạn tôi. Tôi vẫn nhớ khi còn làm Linh mục, Giám Mục, rồi Hồng Y: mỗi khi đến Roma, lần nào ngài cũng đến trọ ở nhà tôi. Khá nhiều lần tôi gặp ngài ban đêm và thấy ngài cứ nằm sấp, hai tay giang rộng ra như hình Thánh Giá, nằm trên sàn đá ở nhà nguyện.!”.
Và Đức Hồng Y còn nhận xét thêm: “Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II cầu nguyện luôn như vậy, cầu nguyện nhiều lắm, hoàn toàn tín thác, tin tưởng nơi Đức Mẹ. Vì thế, ngài không tiếc gì và không sợ gì, dám làm những chuyện mà người khác không dám làm”.
A. Cầu Nguyện là lẽ sống, là sinh lực đời kitô hữu.
Cầu nguyện là bắc một nhịp cầu liên lạc với Đấng Vô Hình: tuy mắt phàm không thấy, nhưng tâm hồn ta vẫn cảm nhận được Đấng ấy, đang ở bên ta, đang lắng nghe mọi lời trần tình của ta.
Suốt 33 năm làm người giữa thế trần, Đức Giêsu Kitô thường cầu nguyện, tiếp xúc với Chúa Cha.
- Chúa Giêsu cầu nguyện ngay từ giây phút sáng sớm đầu ngày ( Mc 1:35, 6:46; Mt 14:23 ).
- Chúa khuyên môn đệ: phải tỉnh thức và cầu nguyện luôn, kẻo sa chước cám dỗ (Mt 26:41).
- Chúa xác nhận: phải cầu nguyện, mới diệt trừ được quỷ dữ đến quấy phá mình (Mc 9:29).
Các Thánh của Chúa cũng chăm chỉ cầu nguyện, sống theo gương lành Chúa đã thể hiện.
- Tờ mờ sáng tinh sương lạnh lẽo, nhiều người đã thấy thánh trẻ Đaminh Savio (06/5) quỳ cầu nguyện sốt sắng trước thánh đường, trong khi cửa nhà thờ chưa được mở.
- Cha sở Gioan Maria Vianney (04/8) quen quỳ lâu giờ trước Thánh Thể. Mỗi ngày từ 4 giờ sáng Cha ra nhà thờ viếng Chúa cầu nguyện, đoạn dọn mình dâng lễ lúc 7 giờ sau đó.
B. Thái độ khi cầu nguyện: Khiêm Tốn.
- Với bài dụ ngôn Tin Mừng, ta thử quan sát thái độ của người Biệt Phái khi cầu nguyện:
- Ông đứng thẳng, tạo dáng trang trọng.
- Ông cậy mình, khoe thành tích mà ông đã thực hiện (không gian dối, ngoại tình, trộm cắp…)
- Ông ghen ghét, so sánh mình tốt hơn người khác.
- Ông luôn miệng nói nhiều: chỉ muốn mình nói, Chúa nghe hơn là để Chúa nói, mình nghe.
Các yếu tố ấy cho thấy: đó không phải là mô hình lý tưởng, kiểu mẫu chung cho một lời cầu nguyện.
Vậy: người Biệt Phái có lòng mến Chúa không?
- Không, vì lập công phúc để mong được tiếng khen, đâu có lòng mến Chúa đúng nghĩa.
- Không, vì ông đã so sánh và tự đề cao mình, rồi bạo miệng khinh chê anh thu thuế.
Kết quả: người Biệt Phái ra khỏi đền thờ không được công chính, bởi đã tự khen mình là hoàn hảo.
- Ta tiếp tục chú ý thái độ của anh Thu Thuế khi cầu nguyện:
- Anh cúi mình khép nép, xấu hổ.
- Anh không dài dòng, chỉ biết khóc về tội mình đã phạm.
- Anh đấm ngực, nói một lời duy nhất.
- Anh tự biết mình bất lực, chỉ còn niềm hy vọng độc nhất nơi Chúa và mong Ngài tha thứ.
Các cử chỉ ấy cho thấy: đó là một lời cầu nguyện chân thành, thiết thực và cụ thể, không sáo ngữ, vì:
- biết mình yếu đuối, biết Chúa giàu lòng thương xót.
- thấy mình tội lỗi trước một Thiên Chúa là nguồn chân-thiện-mỹ.
- khiêm tốn thú nhận mình nhiều sai sót, quyết tâm ăn năn dốc lòng chừa.
- tin tưởng tình Chúa tha thứ => dâng cao lòng mến Chúa sắt son.
Kết quả: anh Thu Thuế rời khỏi đền thờ, được Chúa nhậm lời cầu, giúp anh nên công chính hoàn toàn.
C. Lời Nguyện kết thúc.
Lạy Chúa Giêsu chí ái!
Xin giúp mỗi người chúng con biết dành thời gian dừng chân nghỉ bước,
đối diện mình trước Nhan Thánh Chúa để hồi tâm và được nghe Chúa nói nhiều hơn. AMEN.
Lm. Đaminh Trần văn Điều, SDD.

