Suy Niệm Phúc Âm Chúa Nhật XX Thường Niên A
TẤM LÒNG BAO LA CỦA NGƯỜI MẸ (Mt 15:21-28)
==========================================
Trong một trận động đất nọ ở Nhật Bản, nhiều nhà cửa bị sụp đổ tan tành, lực lượng cứu hộ phải ra sức tìm kiếm cứu giúp các nạn nhân may ra còn sống sót nằm sâu dưới đống gạch vụn. Khi tiếp cận những tro tàn đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua kẻ hở vết nứt của khối đá nằm ngổn ngang. Tư thế cô như một người đang quỳ gối cầu nguyện: cơ thể nghiêng về phía trước, hai bàn tay đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập đè nặng lên lưng và đầu người phụ nữ.
Anh đội trưởng đội cứu hộ phải khó khăn lắm mới luồn tay được qua khe nhỏ hẹp trên tường để đưa tay tìm kiếm ở khoảng trống bên dưới thân xác lạnh lùng ấy. Bổng nhiên, anh hét to: “Một đứa bé! Có một đứa bé!”. Cả đội cứu hộ liền nhanh tay gỡ bỏ từng cọc thép, gạch vụn chung quanh người phụ nữ cách cẩn thận, khéo léo. Họ lấy ra từ cái chăn hoa đang bọc một đứa bé 3 tuổi còn sống. Cậu vẫn đang ngủ ngon khi đội cấp cứu nhấc em lên. Bác sĩ mau chóng kiểm tra sức khoẻ baby. Mở tấm chăn ra, ông bất chợt thấy một điện thoại di động với hàng tin nhắn vắn gọn: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”.
Chúa thấu hiểu tấm lòng yêu thương cao quí của tình mẹ dành cho con. Ngài ra vẻ thờ ơ như thử thách niềm tin và sự cậy trông của người phụ nữ. Dù biết thế, bà luôn kiên vững một đức tin mạnh mẽ. Chúa chịu thua niềm xác tín của người mẹ ấy: “Bà muốn sao, thì sẽ được vậy”(Mt 15:28).
A. Tình mẹ thương con.
Linh mục nhạc sĩ Mi Trầm có nhiều lần tự hỏi: “Trái tim nào tựa biển bao la? Trái tim nào mặn nồng thiết tha? Trái tim nào sưởi ấm đời ta? Trái tim nào ngọt ngào nước mắt? Trái tim nào nhẹ làm gió ru? Trái tim nào trăng sáng mùa Thu?”. Và tác giả trả lời xác quyết rõ ràng: đó là trái tim người Mẹ.
- Người mẹ Canaan xin Chúa thương xót chữa lành bệnh cho ái nữ quí yêu (Mt 15:21-28).
- Người mẹ goá Naim đau đớn tiễn con trai đã chết ra phần mộ cuối cùng (Lc 7:11-17).
- Bà mẹ quê cần mẫn ngày đêm ngoài ruộng vườn, chăm lo kinh tế gia đình nuôi nấng đàn con.
- Người mẹ trẻ ở Trung tâm Bảo Vệ Sự Sống: cam chịu tủi nhục, không nhẫn tâm giết chết bào thai, ươm mầm cho con được hiện diện với đời.
- Người mẹ thành phố sớm khuya tần tảo buôn thúng bán bưng, nuôi đủ đàn con với một chồng.
B. Những hiền mẫu cao quý trong Giáo Hội.
Ngược dòng thời gian, khi nhìn vào lịch sử Hội Thánh Công Giáo, có vô số bà mẹ đã nhiệt tâm giáo dục đàn trẻ thơ, không ngừng chăm sóc và dưỡng nuôi con nên người hữu ích cho Giáo Hội và xã hội.
- Bà mẹ Mônica đau lòng xót dạ khi thấy con yêu Augustinô ngang ngược chạy theo tà thuyết, sống đời tội lỗi. Bà kiên nhẫn theo con trên từng bước đi, khóc than với Chúa cứu giúp con bà. Cuối cùng, người con hoang đó sám hối ăn năn, trở về với Giáo Hội, tự biến đổi cuộc đời, sống hoàn hảo ơn gọi theo tiếng Chúa kêu mời.
- Bà mẹ Thánh Piô X miệt mài lao động nuôi con ăn học. Khi vào Toà Giám Mục bái chào con được làm mục tử Giáo Phận, bà không ngại khoe chiếc nhẫn thô sơ trên bàn tay chai cứng của mình, khéo léo nhắc nhớ vị Tân Giáo Hoàng “nếu không có nhẫn cưới của mẹ, ắt cũng sẽ chẳng có nhẫn Giám Mục mà con đang mang trên ngón tay.
C. Trái tim Mẹ Maria: yêu thương và cam nhận đau khổ.
Đời là bể khổ. Trong đau khổ, nếu có lòng yêu mến thật, đau khổ nên nhẹ nhàng và can đảm vượt qua.
- vì yêu mến con gái bệnh tật và mong con khỏi bị qủy ám, bà mẹ Canaan chấp nhận sự thách đố của Chúa, không ngại kiên trì chờ đợi bàn tay uy quyền Chúa giải cứu con bà.
- vì yêu mến con người, Đức Maria là Mẹ nhân loại, đã không ngừng khẩn cầu Chúa giơ tay cứu thoát nhân loại khỏi thảm hoạ diệt vong.
Tình yêu thương của Mẹ Maria đã che chở, bảo vệ đàn con khỏi cơn nguy biến lạ thường.
Cũng thế, nơi trái tim người mẹ nhân loại, bà không ngại hy sinh ( quên nhọc nhắn, nhục nhã, chịu dãi nắng dầm sương..) để luôn yêu thương con ( đồng cảm đau nỗi đau của con, chia sẻ gánh vác thay con những thập giá đời thường ).
D. Lời Nguyện kết thúc.
Lạy Chúa! Người mẹ ngoại giáo đã vững lòng cậy trông nơi Chúa giữa bao lo âu, sóng gió.
Xin giúp con luôn nhẫn nại trong đau khổ, vì con biết:
chỉ qua sự kiên trì luyện đức, con người mới có thể thắng vượt chính mình,
bằng Ơn Thánh Chúa hậu thuẫn, bằng mọi năng lực cầu tiến, vươn cao. AMEN.
Lm. Đaminh Trần văn Điều, SDD.

